The Soda Pop
» »

Yêu anh hơn cả tử thần



- Liệu có chết không?

- Không chết đâu!

Bác sĩ nheo nheo mắt đùa cợt:

- Quả nhiên là cậu rất lo lắng cho bạn gái!

- Ông… Ông đừng có nói bừa! Nó là em gái tôi!

- Được, được, được! Em gái! Em gái!

Bác sĩ mỉm cười, nói:

- Bà Mạc, con trai bà thật thú vị!

- Lão già chết toi, ông nói gì hả?

Mạc Ngôn Hy lại muốn xông lên.

- Khụ… khụ… khụ…

Lúc này, cô gái nằm trên giường khẽ động đậy, ho lên mấy tiếng.

- Bệnh nhân cần nghỉ ngơi! Đề nghị yên lặng!

Bác sĩ nhân cơ hôi, giáo huấn Mạc Ngôn Hy mấy câu:

- Cậu cứ gằng họng ra hét lên như thế, bệnh nhân khoẻ làm sao được?
Đang định nói gì đó, cổ họng giật giật, nhưng chợt nhìn thấy cô gái đáng thương nằm trên giường đang nhíu chặt hai hàng lông mày lại như rất khó chịu,Mạc Ngôn Hy không đành lòng, bèn nén lại. Anh ta chạy vội đến cạnh giường, thảng thốt:

- Mễ Bối…

Mới nói được hai tiếng ấy, đã cảm thấy ngượng nghịu, quay đầu lại nhìn thấy tất cả mọi người đang nheo nheo mắt nhìn mình như chế giễu, Mạc Ngôn Hy bèn đằng hắng một tiếng:

- Hừm… Mễ Bối, cô cảm thấy khó chịu chỗ nào?

- …

Mễ Bối yếu ớt nhắm nghiền mắt, người khẽ run lên.

- Lạnh hả? Vú Lý! Mang mấy cái chăn ra đây! Nhanh lên!... Còn cảm thấy khó chịu chỗ nào nữa không?

Mễ Bối nhìn chăm chú vào đôi mắt lo âu kia, thoả mãn lắc đầu,nhoẻn miệng cười tươi tắn.

- Ơ, hai ngày nay cô chưa ăn gì rồi, chắc là đói lắm phải không? Vú Lý, cháo! Cháo! …

Anh ta không đợi Mễ Bối phản ứng đã nghĩ thay cho cô .

Sau khi tiêm và ăn cháo xong, Mễ Bối nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Cả đêm hôm ấy, Mạc Ngôn Hy đã hỏi đến cả ngàn lần câu:

- Thật không sao chứ? Mẹ có chắc chắn không? Sốt đấy?

Bà Mạc mỉm cười trong bụng.



- Bối Bối! Nàng sao rồi?

Cửu Hoàng tử lo lắng hỏi.

- Thiếp không biết, có hai ngày không ăn gì mà thiếp cảm thấy chân tay rã rời, không còn sức lực.

- Nàng còn tưởng mình vẫn là thần tiên à? Không ăn làm sao màu sống được. Nàng đã là người phàm rồi. Phải, đúng rồi, bọn họ không cho nàng ăn à?

Cửu Hoàng tử vừa nói, bàn tay đã nắm chặt lại.

- Không phải đâu! Là tự thiếp không ăn.

Mễ Bối nói rồi nhoẻn miệng cười với Cửu Hoàng tử.

- Thật không? Nàng đừng gạt ta…

Bối Bối, nàng không cảm thấy gần đây nàng rất lạ hay sao. Nàng xem, đây là gì vậy?

- Đây gọi là cười, chàng hiểu không? Tức là vui đấy!

-Cười? Vui?

…- Mễ Bối! Mễ Bối!

Có người đang gọi, Mễ Bối còn cảm nhận được có một bàn tay đang vỗ nhẹ lên má mình. Cô mở mắt, gương mặt quen thuộc của Mạc Ngôn Hy hiện ra.

- Trời sáng rồi! Dậy đi! Bác sĩ nói cô đã hết sốt rồi! Còn làm bộ nằm trên giường giả chết hả? Ngủ mà cũng không ngủ cho tử tế, nằm mơ cũng cười, cô mơ thấy ai hả?

Mạc Ngôn Hy vẫn cứ lớn tiếng như trước, nhưng sắc mặt có vẻ rất mừng rỡ. Từ khi nghe bác sĩ nói Mễ Bối không có gì đáng ngại nữa, Mạc Ngôn Hy hớn ha hớn hở.

Đầu óc Mễ Bối vẫn còn chưa xác định được đâu là mộng, đâu là thật, hai mắt trân trối nhìn người con trai ngồi trước mặt.

- Dậy đi!

Mạc Ngôn Hy bị cô nhìn đến phát ngượng, cầm gối đập lên đầu Mễ Bối.

Mễ Bối đột nhiên nhớ tới chuyện Mạc Ngôn Hy nói không muốn nhìn thấy mặt mình nữa, sắc mặt khẽ trầm xuống, giãy giụa chống tay định xuống giường.

- Này! Này! Cô định đi đâu đấy? Tôi gọi cô dậy ăn cháo thôi mà! Hị hị, vú Lý nấu cháo đậu xanh, còn có cả dầu vừng nữa, thơm lắm!

Mễ Bối như không nghe thấy gì, cố gắng lao ra khỏi tầm mắt của Mạc Ngôn Hy.

- Mễ Bối, tôi thế này mà cô vẫn còn giận à? Tôi chẳng…

Vừa nói, Mạc Ngôn Hy vừa trừng mắt lên, tay giơ cao như muốn đánh Mễ Bối. Mễ Bối vội rụt người, nhắm tịt mắt lại. Một lúc lâu sau, cô mới he hé mắt ra, chỉ thấy Mạc Ngôn Hy đang cười cười với mình, nụ cười rất giảo hoạt.

- Được rồi, được rồi. Coi như tôi sợ cô. Người đâu mà cố chấp thế. Tôi thay đổi ý kiến được không? Bây giờ điều tôi muốn nhất là có một đứa em gái.

- ???

Nhất thời Mễ Bối cũng không hiểu anh ta muốn gì.

- Ngu như heo!
Mạc Ngôn Hy cầm cái gối đập cho Mễ Bối một cái, lớn tiếng mắng:

- Tôi muốn cô làm em gái, có được không?

Mễ Bối mở tròn mắt ngạc nhiên, nhìn trân trối khiến Mạc Ngôn Hy đỏ bừng mặt.

Để che đậy sự lúng túng của mình, Mạc Ngôn Hy vội bê bát cháo lên, thô lỗ quát:

- Ăn hết đi!

Không ngờ Mễ Bối vẫn muốn xuống giường, giãy giụa mỗi lúc một mạnh, không ngừng đưa tay ra hiệu.

- Cô muốn chết hả? Người ta đã hạ mình phục vụ cô thế này rồimà còn muốn đi?

Mạc Ngôn Hy trở mặt gắt lên:

- Đừng có mà quá đáng!

Mễ Bối ngẩn ra, nhưng vẫn khua khoắng chân tay đòi xuống giường.

Bà Mạc nghe thấy tiếng hét ầm ĩ của Mạc Ngôn Hy, vội vàng chạy qua xem, thấy Mễ Bối hoảng hốt nhìn mình, còn thằng ngốc con mình thì đang mặt đỏ tía tai trừng mắt lên nhìn con bé.

- …

Mễ Bối cuống quýt ra hiệu bằng tay với bà Mạc.

- Được rồi! Nhanh lên! Để mẹ đỡ con!

Bà Mạc vội vàng chạy tới đỡ Mễ Bối.

- Mẹ? Làm sao thế?

Mạc Ngôn Hy ngớ người ra nhìn Mễ Bối đang hoảng hốt xỏ chân vào đôi dép để dưới giường.

- Sao cái gì mà sao. Bảo mày học cách ra hiệu tay thì không chịu học! Thằng ngốc!

Bà Mạc trừng mắt lên nhìn con trai, rồi bật cười vui vẻ. Khi Mễ Bối thư thái bước ra từ nhà vệ sinh, gã ngốc Mạc Ngôn Hy đã xấu hổ chạy đi đâu không biết.

Gần đây, Mạc Ngôn Hy không trốn học nữa, số lần về nhà cũng ngày càng nhiều hơn. Bà Mạc có khi cố ý trêu:

- Nhóc con, dạo này sao ngoan thế?

- Kệ con!

Lần nào Mạc Ngôn Hy cũng hung hăng hét lên như thế.

- Có phải vì em gái con không?

Bà Mạc vẫn tiếp tục trêu con trai.

- …

Thay đổi lớn nhất của Mạc Ngôn Hy chính là gần đây rất hay đỏ mặt. Lúc này, mặt anh ta đang đỏ bừng, không nói được câu nào.

Mễ Bối rất thích ngắm hoa, cô xin cả nhà để mình chăm sóc toàn bộ hoa trong vườn. Đến kỳ nghỉ hè, ngày nào Mễ Bối cũng ngắm hoa đến ngây người ra.

Mạc Ngôn Hy tỏ vẻ coi thường:

- Cô không thấy vô vị à? Ngày nào cũng chơi cái trò chán ngắt này!

Mễ Bối mỉm cười nhìn người anh nuôi, lấy tay ra hiệu:

- Bọn chúng đều có tâm hồn cả mà.

Động tác của cô thanh nhã, không nhanh mà cũng không chậm, nét mặt cũng rất thư thái, như một nghệ sĩ đang múa vậy.

Mạc Ngôn Hy không hiểu ý Mễ Bối muốn nói gì, nhưng ở với nhau khá lâu, dù sao cũng có thể đoán được phần nàp ý của cô.

Trong nhà có một cây đàn Piano, mỗi ngày vú Lý đều lau chùi đến đen bóng lên. Mễ Bối rất tò mò, không hiểu sao không có ai đàn bao giờ. Cây đàn này rốt cuộc là của ai?

Một buổi trưa, ánh mặt trời nóng bỏng như đang thiêu cháy vạn vật dưới mặt đất. Cả nhà họ Mạc đang ngủ trưa, còn Mạc Ngôn Hy thì đã ra ngoài chơi. Gần đây thời gian anh ta ở nhà đã nhiều đến mức khiến bà Mạc bắt đầu cằn nhằn, sao tất thối lại vứt lungtung, sao muộn thế này mà vẫn lên mạng không c
<<1 ... 1112131415 ... 26>>
Yêu anh hơn cả tử thầnFacebookGoogleTwitterYahooTOP

Tags:http://java360.wap.sh/content.html?id=d.yeu-anh-hon-ca-tu-than.html, Yêu anh, d.yeu-anh-hon-ca-tu-than.html, ơn cả tử thần, n, Yêu anh hơn cả tử thần

Bình Luận Yêu anh hơn cả tử thần
Tên bạn :

Nội dung:





1/575/17707